Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2020

CÁI GHẾ MÀU ĐỎ

CÁI GHẾ MÀU ĐỎ Đêm qua tôi lại chập chờn mất ngủ. Có lẽ do lượng testosteron và adrenalin tăng cao sau khi tôi phát rồ lên ghen tuông vơi một kẻ biết đàn hát đang có ý định ve vãn người yêu tôi. Tôi lăn qua lăn lại cả trăm lần trên giường. Đôi mắt này đã mệt mỏi, nó nhắm chặt, nó đình công, nếu tôi cố thức thì có lẽ nó cũng không chịu mở. Tôi miên man nghĩ đủ thứ không hiểu nổi. Không biết dẫn nhập từ đâu, tôi nghĩ về cái ghế có tựa lưng tôi vẫn ngồi học, nó màu đỏ cam, tôi chưa bao giờ để ý đến màu của nó. Cái ghế là của anh tôi dùng trước đây, nay anh đi làm không còn ở với tôi nữa nên tôi tiếp tục sử dụng nó. Nếu tôi đi mua có lẽ tôi sẽ không chọn cái ghế màu đỏ. Tôi nghĩ đến bao nhiêu thứ khác tôi không hề để ý đến chuyện nó màu gì, ra sao, tôi có thích không, chỉ đơn giản là nó dùng được nên tôi dùng nó. Tại sao tôi lại không để ý đến những điều đó, đơn giản là tôi không quan tâm chuyện đó thôi sao. Nếu đi ngược về quá khứ tôi có thể thấy đấy là một thói quen từ nhỏ. Không hẳn...