TRUYỆN NGẮN : GIẤC MƠ CỦA MẸ
GIẤC MƠ CỦA MẸ Cả nhà kéo nhau sang nhà bà nội chơi. Đi bộ, nhà tôi và nhà bà cách nhau chỉ một cái hồ mà theo lời bố tôi thì được tạo ra do dòng nước sông phá vỡ đê bao chảy xoáy mà thành từ hồi bố còn nhỏ xíu. Trong mỗi dịp giỗ tết, hay đơn giản thịt con ngan, con gà bà nuôi thì chúng tôi lại tụ họp sang ăn cơm cùng bà và gia đình bác cả. Ông nội mất đã nhiều năm, con cháu của ông đã chuyển ông sang "nhà mới" từ lâu. Những gì còn lại của ông không chỉ là tấm hình nghiêm nghị của ông trên bàn thờ mà còn là những hoài niệm, những lời dặn, những tư tưởng sống, những quan điểm, thậm chí cả những nét tính cách đặc trưng mà tất cả nay đã thấm sâu vào từng đứa con của ông để rồi lây lan sang tất thảy những đứa cháu, và có lẽ sẽ còn đến cả những thế hệ sau như thể có một đoạn gen mang tên ông truyền lại cho tất cả con cháu ông không khác gì gen quy định màu mắt nâu của người Việt. Sau bữa cơm, bố và bác, đã ngà ngà men rượu, ngồi uống nước chè cùng nhau, miệng n...