Ngoảnh đi ngoảnh lại, nhìn trước nhìn sau, vẫn không biết mình là ai, mình muốn gì. Có lúc đã tưởng rằng mình biết nhưng có thể là chưa biết lắm. Trong khi cảm giác cuộc khủng hoảng tuổi thanh niên đang đến gần hoặc là nó đã đến rồi. Liệu ta sẽ vượt qua chứ !?
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ 2019
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
SỐNG NHƯ NHỮNG KẺ SAY KHÔNG CẦN RƯỢU Bạn nghĩ tại sao người ta vẫn muốn đôi khi được uống rượu bia, được say một lần dù biết chẳng có lợi ích gì với sức khỏe, tinh thần, xã hội, và dù cả khi người ta không nghiện ngập. Tôi cũng là một kẻ như thế, đôi khi muốn say một lần. Khi say, trong giây lát ta được giải thoát khỏi những suy nghĩ miên man trong đầu mình, những dòng suy nghĩ mà ta thường nghĩ đó là ta, những hồi tưởng về quá khứ, những lỗi lo tương lai. Trong giây phút đó trí óc ta bị đánh gục, bị làm cho ngủ mê nên ta bỗng quên hết những suy nghĩ thường ngày, những áp lực, những nỗi đau khổ của quá khứ, chỉ còn lại ta với giây phút hiện tại. Ta hòa mình làm một với giây phút này, sống trọn giây phút này, dùng tất cả các giác quan của ta để cảm nhận cuộc sống, để giao tiếp với mọi người, ta hoàn toàn có mặt trong giây phút hiện tại. Như vậy mới thư giãn làm sao. Nhưng đáng tiếc là để có những điều đó ý thức ta gần như bị loại bỏ, t...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
TỰ DO VÀ TRÁCH NHIỆM Đây là bài viết được tổng hợp từ những lời văn khác, của những người khác, dưới góc nhìn của một người hoàn toàn xa lạ với tất cả những người trên. " Thứ cười chua chát hỏi San : - Nếu gia đình anh có cách sinh nhai chắc chắn rồi anh có thể chỉ nghĩ đến anh thôi, thì anh sẽ làm gì? - Tôi học vẽ. Tôi thích vẽ ngay từ hồi mười ba, mười bốn tuổi. Ông giáo nào cũng phải để ý đến cái khiếu về vẽ của tôi, bắt tôi vẽ những bức tranh treo trong lớp. Giá tôi được học, chắc tôi cũng có thể thành họa sĩ. - Tôi thích làm một việc gì có ảnh hưởng đến xã hội ngay. Dân mình còn đói khổ, ngu dốt quá. Chúng ta phải chống ngay lại nạn đói và nạn dốt. - Nếu vậy thì anh còn phàn nàn gì nữa ? Anh hiện đang thực hành ý nguyện của anh : anh dạy học để chống lại cái đói cho anh và vợ con anh, và chống lại cái dốt cho học trò anh. Thứ không để ý đến cái câu nói đùa của bạn. Y vẫn buồn rầu bảo : - Lắm lúc tôi muốn tàn nhẫn quá. Tôi muốn...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Con người lười biếng Lại bắt đầu với một câu chuyện, luôn là một câu chuyện, tôi luôn bắt đầu như thế. Một cô bạn của tôi nói rằng sợ ra trường. Tôi hỏi tại sao, cô nói vì chưa định hướng được gì nên sợ. Tôi lại hỏi vậy cô thích được làm gì, cô nói cô không biết. Buồn làm sao, tôi không thể giúp gì được cho cô. Không phải chỉ có mình cô ấy, chính tôi cũng đã từng lạc lối như vây, và tôi tin rằng không phải chỉ riêng chúng tôi mà rất nhiều người, thậm chí đa số đều như vậy, không biết mình thích công việc gì, có người cả đời cũng chẳng biết. Tại sao con người không thể nói nổi mình thích làm việc này, thích làm việc kia chứ? Tại sao ngay khi sinh ra con người lại không được ấn định một niềm yêu thích rõ ràng với một công việc nào đó chứ? Liệu có cách nào giúp người ta biết được hay không ? Tại sao không thể giống như là thích món ăn nọ, đồ vật kia, tôi có thể biết ngay khi nếm thử hay gặp lần đầu. Nghe th...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NHỮNG SUY NGHĨ ĐỊNH HƯỚNG CUỘC SỐNG CỦA TÔI Đến nay tôi đã là sinh viên năm 3 trường Đại học Y Hà Nội, nhưng tôi vẫn luôn băn khoăn về định hình tương lai của tôi. Tôi sẽ là ai, sẽ làm gì và với mục đích gì ? Tôi vân nhớ một trong các câu nói về đạo của Khổng Tử : chính danh, tức là mọi vật trong thực tế phải phù hợp với cái danh mà nó mang. Vậy vai trò của tôi là gì đây, tôi phải làm gì cho phù hợp với danh nghĩa một sinh viên y và sau này sẽ là người làm trong nghề y? Học y để chữa bệnh hay để trở nên nổi tiếng, hay để trở thành người kiếm tiền,... Tôi sớm nhận thấy mục đích của mọi người quanh tôi rất khác. Có người luôn phấn đấu nâng cao danh tiếng, các mối quan hệ, tạo cho mình một vị thế, được nhiều người biết đến, một số đơn giản học y chỉ như một nghề với hy vọng công việc sau này sẽ ổn định hơn, .... Tôi không thể phán xét được họ đúng hay sai, có thể mục đích của họ khác nhau nhưng dù sao thì mục tiêu chữa bệnh ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
ĐÁNH THỨC SỨC MẠNH TIỀM THỨC Chuyện là tôi đến trường nghe giảng lý thuyết. Nhưng thầy chúng tôi hôm nay không giảng nhiều về bệnh học, cũng không nói nhiều về lâm sàng. Thầy cho rằng những điều đó trong sách đã có hết rồi, thầy hôm nay muốn nói với chúng tôi những điều khác. Rằng thầy đã đi học nhiều lớp về sức mạnh tiềm thức, thầy muốn các sinh viên y của thầy biết đến điều đó và cũng tham gia. Thầy muốn chúng tôi có thể đánh thức sức mạnh tiềm thức trong mình và sẽ thay đổi cuộc sống của chúng tôi một lần và mãi mãi. Là phó giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ, quan trọng hơn là thầy của chúng tôi nên những lời thấy nói khiến tôi phải suy nghĩ, mặc dù trước đó tôi cũng đã nghe nhiều về vấn đề này nhưng cũng không để tâm. Sức mạnh tiềm thức, tôi nhớ là có cuốn sách có tên như vậy. Tôi liền đi tìm hiểu, tất nhiên là hỏi google, may mắn là ra ngay kết quả, còn có cả bản pdf, đỡ mất công ra tiệm mua. Tôi lao ngay vào đọc : Sức mạnh tiềm thức của J...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
HOMO SAPIENS Khi còn nhỏ tôi luôn nghĩ mình đặc biệt, mình khác biệt, mình sẽ làm nên điều gì đó to lớn. Tôi luôn mong ước mình có siêu năng lực và giải cứu thế giới. Giờ nghĩ lại thật buồn cười. Khi tôi đi dạy gia sự cho một cậu nhóc lớp 6, tôi nhận ra thằng bé cũng có những ảo tưởng sức mạnh giống tôi. Có vẻ như mọi đứa trẻ đều nghĩ mình đặc biệt hay ít nhất luôn mong ước mình khác biệt với lũ bạn xung quanh. Mọi đứa trẻ đều thích xem phim siêu nhân, các anh hùng hay các công chúa, phim về những con người có năng lực hay vị thế đặc biệt. Khi những cô bé, cậu bé đó trưởng thành thì những ảo tưởng, mong ước đẹp đẽ nhưng viển vông đó cũng dần biết mất. Chúng ta sẽ dần nhận ra mình thật bình thường, mình cũng như bao người khác. Từ đó con người phải nhận ra rằng khi sinh ra họ không hề khác biệt nhưng họ có thể tạo ra sự khác biệt nhờ nỗ lực bản thân. Muốn thành công, muốn làm điều to lớn thì phải dựa vào sức mạnh ý chí của chính mình, phải cố gắng, miền mài làm việc, học...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NHỮNG NGÀY HỌC Ở VIỆN 1. Học khoa thận tiết niệu. Các bệnh nhân bệnh thận nhìn chung vẫn tỉnh táo, không phải dùng nhiều máy móc phức tạp, chỉ một số phải đặt sone tiểu, một số phải thở oxy, thỉnh thoảng thì phải truyền thuốc, muối,... nhưng nói chung vẫn sinh hoạt khá bình thường. Mọi chuyện đều yên bình đến một buổi chiều, một bệnh nhân ngừng thở, ngừng tuần hoàn, một trương hợp cấp cứu nguy hiểm tính mạng. Không rõ bệnh nhân này có được phát hiện kịp thời hay không, khi tôi tới đó thì các chị y tá đã bắt đầu vào việc, vài giây sau ngày càng nhiều bác sĩ nội trú, học viên, vân vân lao đến, phải đến cả chục người. Bọn sinh viên chúng tôi cũng tới ngày càng đông, nhưng biết thân biết phận nên chỉ dám đứng ngoài của số mà quan sát. Các người nhà thì được yêu cầu di chuyển chỗ khác. Trong phòng không khí khá căng thẳng nhưng tôi thấy nhịp độ khẩn trương không thể bằng dưới khoa cấp cứu, một chị bóp bóng, các anh to khỏe thì thay nhau ép tim, một số bệnh nhân quanh đó sợ quá phải bỏ r...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
ĐAM MÊ VÀ TRÁCH NHIỆM Còn nhớ khi tôi mới lên ba lên bốn, bác tôi mang về cho tôi một cuốn sách về các loài khủng long, ngày đó tôi chưa biết đọc nhưng thật may cuốn sách không nhiều chữ lắm mà tràn ngập hình ảnh của những cây dương xỉ khổng lồ, những con khủng long bạo chúa, khủng long ba sừng, loài t-rex, thằn lằn bay,... Từ đó tôi cũng bắt đầu mê mẩn với các chương trình thế giới động vật. Niềm say mê đó kéo dài mãi đến tận bây giờ. Trong những giây phút thả mình phưu lưu trong rừng sâu với các bộ phim về tự nhiên, tôi đã từng nghĩ sau này mình sẽ làm một nhà động vật học, một nhà sinh thái học hay gì đó tương tự vậy, tôi còn nghĩ sau này mình sẽ tìm ra những loài mới và sẽ được đặt tên theo tên của mình. Và rồi khi tôi nhận ra những ngành đó không hề phát triển ở Việt Nam, hơn nữa các nhà khoa học như vậy sẽ rất nghèo, không chỉ có họ phải hy sinh mà cả gia đình họ phải hy sinh nhiều điều. Tôi không muốn như vậy. Bố mẹ tôi đã lam lũ nghèo khó cả ...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
CÁI CHẾT Bạn đã từng đối mặt với cái chết ? Tôi thì chưa, nhưng nếu bạn đã đọc : Khi hơi thở hóa thinh không, Hiểu về sự chết, Ai rồi cũng chết , bạn sẽ thấy rằng cái chết là điều tât yêu, là một phần của sự sống, các thế hệ này qua đi nhường chỗ cho các thế hệ sau phát triển mạnh hơn, tiến bộ hơn, đó cũng là một đặc điểm của tiến hóa. Nhưng các tác giả khi nhắc tới cái chết của con người thì họ quan tâm nhiều hơn đến cái bản ngã con người, đến cuộc sống ý nghĩa hơn là chỉ đơn thuần được sống.Tôi đồng ý với các quan điểm đó. Là một sinh viên y khoa tôi sợ rằng sau này mình sẽ phải đối diện với cái chết của bệnh nhân. Một ngày nào đó tôi phải giúp người nhà quyết định có nên để bệnh nhân ra đi thanh thản hay cố kéo dài các dấu hiệu sống nơi cái xác vô hồn. Ngành y là một ngành đặc biệt không chỉ vì nó liên quan đến sức khỏe con người mà nó còn là sự giao thoa giữa khoa học tự nhiên và khoa học xã hội. Đã có nhiều ý kiến t...
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
NGÀY ĐẶC BIỆT 1:45 ngày 19/01/2019 Đó là thời điểm " VU VAN DINH " ra đời. Thảo là người đã giúp tôi "thai nghén" ra blog này. Từ lâu tôi đã mong muốn được viết, như một sở thích, nhiêu người thích nói để bày tỏ, đễ giãi bầy hơn, nhưng tôi từ nhỏ đã không thích nói nhiều, không sao, tôi sẽ viết! Quên mất, phải giới thiệu Thảo trước đã. Thảo là một cô bạn học bằng tuổi, học cùng trường đại học nhưng khác lớp. Cuộc đời cũng thật biết đùn đẩy, nhắc đến cái duyên gặp Thảo lại phải kể đến ông tổ trưởng -Sơn, buổi trực nhầm Q2 tim mạch. Đó là buổi trực đầu tiên nên tất nhiên còn nhiều bỡ ngỡ, không chỉ tôi mà cả tổ trưởng của tổ tôi - cán bộ đó,haha, đáng lý là trực Q3A nhưng do Sơn xếp nhầm nên tôi lại trực Q2. Và thế đó, tôi gặp Thảo, mới gặp lần đầu mà cảm giác thân thiết lạ lùng, có thể là do hai đứa đang cùng tâm trạng bối dối trong buổi trực đầu tiên nên có sự đồng cảm, có sự bắt sóng với nhau. ...