Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ 2020

TIẾN HÓA

 Tiến hóa 1. Tốt hơn mỗi ngày 2. Truyền lại ADN của mình 3. Góp phần vào sự tiến hóa chúng của hệ tư tưởng loài người

Sốt

Trong cái nóng mùa hè gay gắt của Hà Nội. Với điều kiện eo hẹp không có điều hòa, chỉ có cái quạt phe phẩy như đuổi ruồi. Bạn sẽ được ngủ trong sự mát mẻ khi bạn bị sốt. Sốt làm bạn thấy mát mẻ ngay, thậm chí là ớn lạnh. Bạn sẽ được ngủ bật quạt đắp chăn như ngày thu đáng yêu trong trí nhớ của bạn. :)) Phải. Hắn đang co người trên giường giữa ngày hè oi ả. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, (Không, hắn không mê. Nhưng đôi mắt thì chĩu nặng không muốn mở vì cơn sốt, nên trông hắn có vẻ như đang ngủ), hắn vẩn vơ nghĩ mình muốn viết. Rồi chữ ùn ùn kéo ra. Hắn viết trong đầu, những dòng chữ chạy nhảy trong đầu hắn. Trí óc hắn có vẻ không bao giờ muốn nghỉ ngơi.  Người ta nói rằng thời gian là tài nguyên bất tận, quý giá hơn cả vàng ngọc. Nhưng với hắn thời gian là hữu hạn và mỗi người chỉ sống 1 lần trên đời. Có lẽ bởi vậy mà đầu óc hắn luôn muốn suy nghĩ một điều gì đó, nó không muốn bỏ phí một giây nào. Hay con người chúng ta là vậy. Luôn u mê trong những dòng suy nghĩ miên man chạy mãi chạy...

CÁI GHẾ MÀU ĐỎ

CÁI GHẾ MÀU ĐỎ Đêm qua tôi lại chập chờn mất ngủ. Có lẽ do lượng testosteron và adrenalin tăng cao sau khi tôi phát rồ lên ghen tuông vơi một kẻ biết đàn hát đang có ý định ve vãn người yêu tôi. Tôi lăn qua lăn lại cả trăm lần trên giường. Đôi mắt này đã mệt mỏi, nó nhắm chặt, nó đình công, nếu tôi cố thức thì có lẽ nó cũng không chịu mở. Tôi miên man nghĩ đủ thứ không hiểu nổi. Không biết dẫn nhập từ đâu, tôi nghĩ về cái ghế có tựa lưng tôi vẫn ngồi học, nó màu đỏ cam, tôi chưa bao giờ để ý đến màu của nó. Cái ghế là của anh tôi dùng trước đây, nay anh đi làm không còn ở với tôi nữa nên tôi tiếp tục sử dụng nó. Nếu tôi đi mua có lẽ tôi sẽ không chọn cái ghế màu đỏ. Tôi nghĩ đến bao nhiêu thứ khác tôi không hề để ý đến chuyện nó màu gì, ra sao, tôi có thích không, chỉ đơn giản là nó dùng được nên tôi dùng nó. Tại sao tôi lại không để ý đến những điều đó, đơn giản là tôi không quan tâm chuyện đó thôi sao. Nếu đi ngược về quá khứ tôi có thể thấy đấy là một thói quen từ nhỏ. Không hẳn...
CHÍ PHÈO NGOẠI TRUYỆN Thị đã mang trong mình giọt máu của hắn. Rồi thị sẽ đi đâu. *** Hắn chết rồi. Chí Phèo chết rồi. Tên rạch mặt ăn vạ ấy. Nghe đâu hắn đến tìm Bá Kiến đòi làm người lương thiện. Sao hắn không đòi tiền uống rượu như mọi khi. Sao lại đòi làm người lương thiện. Người như thị sẽ chẳng bao giờ hiểu. Thị chỉ thấy sao tức hắn thế. Biết đâu hắn chết thật. Thế thì tức lắm. Thị chỉ muốn đứng trước mặt hắn, chắm hai tay vào hông mà chửi hắn cho ra trò. Cả đời hắn chỉ đi chửi người ta, nhưng nay thị sẽ chửi hắn. Thị sẽ chửi cho hắn chết bờ chết bụi. Nhưng hắn chết thật rồi còn đâu. Đến nhà cụ Bá, hắn đã một dao đâm chết cụ Bá, rồi tự đâm mình. Thị theo người ta đến cổng nhà Bá Kiến. Hai cái xác còn mới nguyên, máu vẫn còn chảy. Cái kẻ rạch mặt ăn vạ, không sợ trời sợ đất ấy sao hôm nay chông hắn hiền đến thế. Những vết sẹo trên mặt vẫn đó, nhưng hắn không chửi nữa, mắt hắn không còn trợn trừng trừng lên nhìn người ta nữa. Hắn không còn đi siêu vẹo, chân nọ đá ...
FACEBOOK ĐANG LÀM NGƯỜI TA CÔ ĐƠN HƠN ? Tôi ấm ức vô cùng. Mỗi lần tôi tiếp cận một cô gái là y như rằng họ sẽ hắt hủi tôi. Họ không ghét tôi, họ không có lý do để ghét, họ chỉ không yêu vậy thôi. Còn thiếu một điều gì đó, tôi biết là vậy. Nhưng những chuyện này không can dự gì nhiều ở đây. Chỉ là nhiều khi tôi tự hỏi tại sao tôi không thể sống một cuộc đời khắc kỷ, không nghĩ đến chuyện phải tìm một người để yêu thương, chỉ biết đến học tập và làm việc. Con người là một loài xã hội. Tại sao nói như vậy? Bởi chúng ta bị ám ảnh bởi cảm giác phải thấy mình tồn tại. Và chúng ta chỉ tồn tại trong các mối quan hệ xã hội. Tính cánh chúng ta hình thành trong cánh ta cư xử trong các tình huống, cách ta giao tiếp với những người xung quanh hay trong chính cách người khác nhìn nhận về mình. Vì vậy con người cần các mối quan hệ xã hội để cho mình cảm giác rằng mình tồn tại. Người ta chỉ sống khi mọi người xung quanh nghĩ ta sống. Giống như trong tôn giáo, có rất ít bằng chứng cho việc chúa t...
ĐÁM TANG Hôm nay tôi vội vàng về quê từ Hà Nội để kịp dự đam tang bà của một người bạn thân từ hồi còn học cấp một, để kịp thắm nén hương cho bà trước khi người ta đưa bà đi mất. Từ xa tôi đã có thể nghe thấy tiếng kèn trống đặc trương mà trước đây khi còn nhỏ chúng tôi thường thích thú khi nghe thấy bởi chúng tôi nhân ra đó là thứ âm nhạc gì chứ không hề có ý niệm về một con người đã từ bỏ cõi đời này. Khi một gia đình có người mất thì hàng xóm xung quanh sẽ giúp sức bằng cách làm chỗ gửi xe cho người đến viếng, làm chỗ để làm cỗ. Vậy nên tôi cũng để xe ở nhà bên cạnh nhà bạn tôi. Ở giữa sân nhà, người ta kê một chiếc bàn thờ lớn, ảnh của bà trang nghiêm giữa bàn, tấm ảnh mà có lẽ người ta đã chụp bà trong một dịp mừng thọ nào đó để phòng khi những việc này xảy ra đột suốt thì cũng có một bức ảnh đẹp nhất của bà. Trưng trước ảnh bà là những đồ lễ cúng : một con gà luộc, ba bát cơm, quả trứng luộc bửa đôi đặt trên đĩa muối cộ hạt to trắng tinh, mâm ngũ quả, những chén rượu, rồi nh...
TUỔI 50 Thi xong rồi, phải đi dạo một lát. Người ta đã tháo những trái châu, những cái chuông, những vòng nguyệt quế, những hộp quà. À giáng sinh vừa qua rồi. Người ta lại hối hả treo lên những đốc lịch năm Tý, những dây đèn nhấp nháy, những câu đối đỏ, bày ra những bao lì xì. À, sắp Tết rồi. Tết đang vội vàng đến. Năm nay Tết đến sớm. Nhưng cũng bởi đến sớm mà người ta chưa kịp chuẩn bị đón nó. Phố xá chưa nhộn nhịp, hàng quán thì vẫn còn ế ẩm, họ bày hàng Tết để mà bày ra vậy thôi. Tôi đi bộ dọc con ngõ nhỏ cạnh trường. Đầu còn vương vấn về cuộc thi vừa qua. Cũng chẳng phải là nuối tiếc hay hối hận, cũng chẳng phải chuyện mấy điểm số gì. Nhưng mọi thứ về bệnh nhân mà tôi phải làm bệnh án hỏi thi cứ lảng vảng trong đầu. - Bác sinh năm bao nhiêu - 1970 - Bác có hút thuốc, uống rượu gì không ? - Ui giời tôi uống rượu lâu rồi, ngày nào cũng uống. 1970. Đó là năm sinh của cha tôi. Tôi không nhớ ngày sinh, có khi chính cha cũng không nhớ. Những đứa con nhà nghèo không bao ...