ĐAM MÊ VÀ TRÁCH NHIỆM

         Còn nhớ khi tôi mới lên ba lên bốn, bác tôi mang về cho tôi một cuốn sách về các loài khủng long, ngày đó tôi chưa biết đọc nhưng thật may cuốn sách không nhiều chữ lắm mà tràn ngập hình ảnh của những cây dương xỉ khổng lồ, những con khủng long bạo chúa, khủng long ba sừng, loài t-rex, thằn lằn bay,... Từ đó tôi cũng bắt đầu mê mẩn với các chương trình thế giới động vật. Niềm say mê đó kéo dài mãi đến tận bây giờ. Trong những giây phút thả mình phưu lưu trong rừng sâu với các bộ phim về tự nhiên, tôi đã từng nghĩ sau này mình sẽ làm một nhà động vật học, một nhà sinh thái học hay gì đó tương tự vậy, tôi còn nghĩ sau này mình sẽ tìm ra những loài mới và sẽ được đặt tên theo tên của mình. Và rồi khi tôi nhận ra những ngành đó không hề phát triển ở Việt Nam, hơn nữa các nhà khoa học như vậy sẽ rất nghèo, không chỉ có họ phải hy sinh mà cả gia đình họ phải hy sinh nhiều điều. Tôi không muốn như vậy. Bố mẹ tôi đã lam lũ nghèo khó cả đời rồi, tôi phải có tránh nhiệm với họ. Vậy là ý tưởng đó đã bị gạt ra khỏi đầu và không bao giờ được đề cập đến nữa.

          Là một người hâm mộ tự nhiên, yêu động vật, tôi sùng bái thiên nhiên, với tôi mẹ tự nhiên luôn đúng nên tôi đã từng hơi bi quan với loài người. Chính vì lẽ đó tôi chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành bác sĩ, tôi đã luôn băn khoan tại sao phải cứu giúp những người mà bệnh tật do chính lối sống không lành mạnh của họ tạo ra, do chính con người tự đầu độc lẫn nhau. Vậy là tôi chọn giáo viên, dù sao giáo dục mọi người tôn trọng tự nhiên, sống cuộc sống lành mạnh vẫn tốt hơn.

          Nhưng con người sao thật dễ thay đổi, đến nay tôi lại đang ngồi trên ghế trường y và chưa một lần nghĩ là mình sẽ từ bỏ con đường này. Đó là khi tôi được cả dòng họ (đa số làm giáo viên) tổng động viên thi y, đó là khi tôi thấy làm thầy giáo thật cao quý những nhiều khi cũng thật bạc bẽo, vậy là trách nhiệm với gia đình lại kiến tôi quyết định học y với hy vọng tương lai sáng sủa. Nhưng trớ trêu khi vào y tôi thấy nghề này còn bạc hơn nữa. Dẫu sao tôi vẫn vui vẻ với quyết đinh đó (câu chuyện này sẽ không nói ở đây).
     
          Vậy đó. Liệu có phải cái giá của trưởng thành là: Ước mơ bị cản lại bởi tránh nhiệm. Anh trai tôi thích về điện, và cũng rất giỏi về đồ điện (tôi thì chỉ biết nếu sờ vào điện thì sẽ bị giật) nhưng vì bố tôi không muốn anh học điện lực nên anh đã đi học đại học mỏ theo ý bố tôi, dẫu sao anh vẫn tốt nghiệp loại giỏi, nhưng hiện tại anh cũng không dùng đến tờ giấy A4 đó. Tôi tự hỏi nếu ngày đó anh đi học điện lực, điều mà anh say mê thì liệu hiện tại mọi chuyện có khác.
         
           Bạn say mê nhảy nhưng còn phải đi học. Bạn muốn được học ngoại ngữ nhưng còn phải đi làm. Những đứa trẻ vùng cao muốn đi học nhưng lại phải đi kiếm tiền để giúp bố mẹ.... Cách mạng Việt Nam đã giải phóng dân tộc khỏi kiếp nô lệ, nhưng sự nghiệp giải phóng con người (con người được tự do phát triển bản thân) biết đến khi nào mới thành công!

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cái ăn cái mặc

SHORT VIDEOS

TẾT 2021